Họ Bùi Nghệ An | Tản văn - Tuỳ bút | Tản mạn những ngày cuối năm về xứ Nghệ và Đô Lương - ngày ấy, bây giờ
 
Untitled Document
Tản mạn những ngày cuối năm về xứ Nghệ và Đô Lương - ngày ấy, bây giờ
Ngày cập nhật : 23/01/2016
HỌ BÙI NGHỆ AN | Những ngày cuối năm bao nhiêu là việc, xem ra việc nào cũng gấp gáp quan trọng cả. Vậy mà ông Bùi Trọng Cầu, Phó chủ tịch Ban chấp hành Công đồng họ Bùi Nghệ An (BCHCĐHBNA) điện thông báo trước cho tôi “ Ngày 16 tháng 1 năm 2016, họ Bùi huyện Đô Lương tiến hành Đại hội lần thứ nhất, mời anh về dự nhé.”
Rồi cũng chẳng cần biết tôi có nhận lời về dự hay không, ông đã gửi cho tôi cả loạt thông tin về lịch sử họ, Văn kiện Đại hội, thông tin tư liệu và đền thờ linh thiêng nổi tiếng của huyện Đô Lương. Cao tay hơn, trong giấy mời gửi Thường trực BCH ông còn gợi ý cho BLL họ Bùi huyện Đô Lương ghi đích danh tên tôi vào. Tôi biết tính ông Đại tá Bùi Trọng Cầu, đã làm việc gì thì quyết liệt làm bằng được theo phong cách của con nhà lính. Lần này do sát Tết, ông mời kiểu “quân sự” hóa như vậy, thì tôi có chạy đằng giời! Đó là còn chưa nói, ông Bùi Hữu Mão, Trưởng ban liên lạc Lâm thời họ Bùi Đô Lương tôi cũng chưa biết người, đã đôi ba lần điện trao đổi thân tình như anh em trong nhà. Rằng họ Bùi Đô Lương Đại hội lần một đấy, anh bố trí thời gian về nhé! Nói như vậy không phải là tôi quan trọng gì với Đại hội đó, mà bởi đã không ít lần tôi nói với ông Cầu nếu có dịp đại hội dòng họ ở một huyện nào đó trong tỉnh, hãy cho tôi được tham dự. Thì lần này ông cho… dự thật!

Phải nói ngay rằng BCHCĐHB Nghệ An hoạt động gần hai nhiệm kỳ qua, là một tổ chức chặt chẽ, bài bản, nền nếp được hệ thống hóa từ trên xuống dưới khá chỉnh chu. Tinh thần đoàn kết họ tộc trong BCH gắn bó sâu sắc, tạo lên sức mạnh, lòng tin cậy và có trách trách nhiệm cao với cộng đồng dòng tộc. Nên mặc dù ở một địa bàn lớn, dân số họ tộc đông, cả đồng  bằng, miền núi và vùng biển, khó khăn không ít, vậy mà đến nay Nghệ An đã tiến hành đại hội họ Bùi cấp huyện gần đạt chuẩn 100%. Chính kết quả đó đã thôi thúc tôi đi để học, có học hỏi kinh nghiệm mới mong làm được việc gì đó hữu ích cho họ.

Chúng tôi đi từ Hà Nội lúc 6h, đến 12h30 tới thành phố Vinh. Vinh thay đổi đến ngỡ ngàng, một thành phố đẹp choáng ngợp, đồ sộ, trẻ trung, một bông hoa đầy hương sắc, đẹp nổi bật nhất giữa đất trời miền Trung. Anh Bùi Văn Long, Phó văn phòng đi cùng nói – Anh chờ đến tối khi lên đèn mới thấy thành phố này rực rỡ thế nào. Mặc dù ông Cầu đã bố trí người đón và mời cơm, nhưng chúng tôi cố từ chối, để vượt cầu Bến Thủy sang đất Hà Tĩnh ăn cơm. Vì buổi chiều đã có lịch hẹn làm việc với bác Bùi Bổn, Trưởng ban liên lạc lâm thời họ Bùi Hà Tĩnh. Qua cầu Bến Thủy độ hai mươi cây số, chúng tôi vào dâng hương Đền ngài Ngự sử đại thần Bùi Cầm Hổ, người có công lớn với ba vua triều Lê. Đền thờ Ngài là Di tích lịch sử đã được xếp hạng quốc gia, tọa lạc dưới chân núi Hồng Lĩnh, dãy núi nối tiếp nhau như bức tường thành che sóng biển Đông, tạo khung cảnh sơn thủy hữu tình cho mảnh đất sản sinh biết bao anh hùng hào kiệt của non sông đất nước ta. Dưới chân đền thờ Ngài là con đường mang tên Bùi Cầm Hổ, được rải nhựa thoáng rộng tách khỏi đường 1 đi thông ra cầu Bến Thủy, giữa cung đường này có ngã ba nối với con đường về huyện Nghi Xuân quê của Đại thi hào, Danh nhân văn hóa Nguyễn Du. Tôi nghĩ chỉ ngần ấy đã là đủ để làm nên một vùng đất nổi tiếng, một danh thắng Hồng Lĩnh, niềm tự hào muôn đời của người dân Nghệ Tĩnh và mọi chúng ta.

Xe chúng tôi tiếp tục đi về thành phố Hà Tĩnh, thì bất ngờ nhận được điện thoại của bác Bùi Bổn nói, do có việc đột xuất, bất khả kháng, không thể tiếp đoàn như lịch được. Vì thế, cuộc gặp chúng tôi bác đã giao lại cho Giám đốc doanh nghiệp Bùi Quang Trọng đón tiếp và làm việc. Khi liên lạc với anh Trọng, được biết anh ở khá xa thành phố và chúng tôi hẹn nhau khoảng 16, 30h sẽ gặp làm việc. Nhìn đồng hồ thấy còn kha khá thời gian, tôi quyết định về thăm nhà anh Bùi Văn Long ở xã Cẩm Nam, huyện Cẩm Xuyên. Xe rời đường một, rẽ vào đường vành đai thẳng tuột về bãi biển Thiên Cầm và mỏ sắt lớn nhất Đông Nam Á, thuộc xã Thạch Khê. Con đường to rộng được thảm nhựa phẳng lì để phuc vụ cho khai thác mỏ sắt, nhưng đi hàng chục km vẫn vắng teo không hề có một chiếc ô tô nào qua lại. Hai bên đường người dân đang cải tạo hàng trăm hec-ta ruộng cấy thành đầm nuôi tôm, chắc không lâu nữa khu vực này sẽ là một vùng nuôi tôm khá lý tưởng. Qua khu đầm sắp nuôi tôm là những cồn cát thoai thoải chạy dài hút tầm mắt, trên cồn cát chỉ có hai loại cây sống được, đó là cây cóc và phi lao. Ấy vậy mà thật bất ngờ, trước mắt tôi hiện ra những bãi cát trắng chạy dài trồng rau xanh biếc, giống như những thảm thực vật non tơ được tạo ra bởi bàn tay quyền năng nào đó. Hỏi ra mới biết, đây là dự án trồng rau sạch trên cát, của ông Chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh. Bãi cát rộng mênh mông, san bằng từng khu một, chia thành các ô lót phân vi sinh gieo hạt theo ý muốn từng loại rau là xong. Còn tưới được khai thác nước ngầm tại chỗ, bơm tưới qua hệ thống vòi phun tự động theo giờ. Có thể nói rằng đây là loại rau sạch, rất sạch! Tôi hỏi mấy công nhân  trồng rau họ nói – Dạ, bọn em là dân làm thuê cho ông chủ thôi, không phải công nhân đâu anh. – Lương tháng của mấy chị thế nào, thu nhập ổn chứ? Dạ, bình quân 5 triệu một tháng anh ạ. Dân mình hay thật, hình như họ vẫn khan khát, tiêng tiếc cái thương hiệu “công nhân” chính hiệu được nhà nước bao cấp một thời. Giờ họ lao động đấy, làm ra của cải cho xã hội bằng việc bán sức lao động như ai, vậy mà nói đến hai chữ công nhân, không ai dám nhận!

Mưa xuân vẫn giăng giăng mịt mù sương khói khắp vùng. Anh Long đưa tay chỉ về hướng biển, nơi có những rặng cây xa mờ, nói đó là xã Thạch Kim. Làm tôi bất giác nhớ tới câu thơ nổi tiếng của cố nhà thơ Phạm Tiến Duật “Em ở Thạch Kim, sao anh bảo là Thạch nhọn?” Câu thơ thời ấy đã có sức loan tỏa và cuốn hút mạnh mẽ đối với lính chiến trường lúc đó. Họ biết tới Thạch Kim, qua gương mặt người con gái thanh niên xung phong xinh đẹp và tinh nghịch, một chút lãng mạn vừa đủ để Thạch Kim đi vào lịch sử, với dấu ấn đặc biệt nhất qua  người con gái ngoài mặt trận và giá trị văn học hiện thực.

Chúng tôi dừng lại trước mỏ sắt Thạch Khê. Ôi cái mỏ sắt lớn nhất Đông Nam Á, có diện tích 3900 hec-ta, nằm trên địa bàn 6 xã của huyện Cẩm Xuyên là đây. Nó là giấc mơ làm giàu của người dân trên vùng đất khó này, vậy mà nay nó nằm im lìm, bất động dưới mưa! Xã Thạch Hải là thuộc diện xã nghèo của tỉnh, lại phải hứng chịu hậu quả nặng nề nhất của dự án. Theo kế hoạch năm 2012 thì xã này phải di dời 100% hộ dân đến nơi ở mới. Thế nhưng theo phản ánh của UBND xã Thạch Khê, thực tế đến nay chủ đầu tư không thực hiện được như phương án ban đầu, mà còn gây hệ lụy trực tiếp kéo lùi đời sống nhân dân càng khó khăn hơn trước. Môi trường bị ô nhiễm nặng nề, nguồn nước ngầm cạn kiệt. Hàng trăm hec-ta rau màu, cây trồng khác trong các năm qua bị chết khô. Đất đai bị thu hồi đã đẩy cả gia đình nhiều thế hệ phải ở chung trong một ngôi nhà chật hẹp, hộ đéo đói nghèo ngày càng tái diễn. Như xã Thạch Hải, bãi thải của dự án đã san lấp hàng chục hec – ta đất nông nghiệp, làm sạt hàng trăm ngôi mộ, hàng nghìn ngôi khác bị hư hỏng không được đền bù cho dân tu sửa, hàng trăm hec – ta cây lâu niên bị san ủi chưa trả tiền cho dân. Khu tái định cư cho các hộ dân vẫn chỉ nằm trên giấy. Trong kiến nghị gửi lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh mới nhất đề ngày 15/8/2015 của UBND xã Thạch Hải đã phải ngao ngán thốt lên “ Nhìn chung toàn cảnh bức tranh về sự nghiệp của xã nhà nằm trong tình trạng, “đi cũng dở, ở không xong”!

Hà Tĩnh giờ đã thay đổi nhiều (tính từ năm 1975 lại đây), cái thị xã xơ xác lèo tèo đầy thương tích bởi chiến tranh tàn phá gần như đã thành đồ đá, giờ đây là thành phố trẻ trung đầy sức sống. Những ngôi nhà cao ngất đủ màu sắc ken dày, dài rộng theo từng con đường dãy phố, những binh đinh cao ngất tọa lạc trên nhiều con đường dọc ngang thành phố vào những khu công nghiệp, khu dân cư, nổi lên một thành phố sừng sững trước mặt là biển Đông, sau lưng là dãy Trường Sơn đại ngàn hùng vỹ. Cái dấu vết xưa cũ của thị xã giờ chỉ còn trong ký ức. Tôi nói với anh Long cố tìm cho tôi cái Cửa hàng mậu dịch Quốc doanh Ăn uống, kề sát mặt đường 1 ngày xưa bán phở bò của bốn mươi về năm trước, mà anh ngơ ngác không còn nhớ nổi. Với tôi Cửa hàng phở Quốc doanh đó là một kỷ niệm khó quên. Trên đường ra mặt trận, đã đôi lần tôi dừng lại ăn phở ở cửa hàng này, các cô gái bán hàng xinh tươi, mắt sắc như cưa đổ cả góc trời thuở ấy còn đọng lại mãi trong ký ức tôi, dù cho năm tháng lùi xa cũng không thể phai mờ.

Như đã hẹn, 16h30 anh Bùi Quang Trọng đến gặp chúng tôi tại một quán café bên hồ trong thành phố. Anh em lần đầu gặp nhau tay bắt mặt mừng, vì chữ Họ tự thân nó đã xóa đi khoảng cách khách khí, rườm rà. Chữ họ cũng xác nhận sự tin cậy, tình anh em máu mủ và sự cảm thông chia sẻ, cho dù lần đầu gặp gỡ. Vừa ngồi một lúc thì bác Bùi Bổn cũng kịp có mặt. Vui quá, chúng tôi bàn với nhau nhiều vấn đề về mục đích, yêu cầu, vị trí, nội hàm công tác phát triển Cộng đồng họ Bùi Hà Tĩnh. Bác Bùi Bổn đã nhất trí cao và quyết tâm, sau tết chọn thời điểm hợp lý sẽ tiến hành đại hội lần thứ nhất họ Bùi Hà Tĩnh ở cấp tỉnh. Trong bữa cơm thân mật ở một nhà hàng trong thành phố, bác Bùi Bổn đã nói sự phân bổ tự nhiên dòng họ Bùi trên khắp các xã, huyện của Hà Tĩnh, cái thuận và cái khó trong trong kết nối phát triển với các bà con và khu vực họ tộc, kể cả việc chọn người đảm trách đưa vào tổ chức họ khi tiến hành đại hội. Bác cũng nhấn mạnh vai trò, sự nhiệt tình và có trách nhiệm cao, cũng như mong muốn của một số anh em cán bộ đương chức trong vấn đề này, và coi đó là một thuận lợi khá tốt đối với công tác đại hội tới. Đặc biệt, bác còn cho biết trong tỉnh có 200 nhà doanh nghiệp người họ Bùi, đây là lực lượng quan trọng, nếu được huy động chắc chắn họ sẽ là chỗ dựa tin cậy cho công tác phát triển của họ Bùi Hà Tĩnh.

Chúng tôi chia tay nhau trong dung dằng lưu luyến khi thành phố Hà Tĩnh đã lên đèn. Một sắc màu mới rực rỡ, một thành phố như trong mơ đối với tôi sau bốn mươi năm trở lại nơi này. Xe chạy ngược về thành Vinh, nhưng đâu đó vẫn còn vang lên câu hát “ Đi mô cũng nhớ về Hà Tĩnh” ngọt ngào, lưu luyến sâu thẳm mãi trong tôi. Đêm đó chúng tôi được ông Bùi Trọng Cầu, Phó chủ tịch BCHCĐHB Nghệ An bố trí ngủ lại tại Nhà khách UBND tỉnh. Đúng như anh Long nói lúc chiều,  về đêm mới thấy thành phố Vinh rực rỡ đủ sắc màu, lộng lẫy, đẹp đến nao lòng. Có người nói, Thủ đô Paris nước Pháp là thành phố hoa lệ mỹ miều của ánh sáng. Nhưng xin thưa, có lẽ nó tập trung ở Tháp Ép phen (Effel), Khải Hoàn Môn và một số nơi quan trọng, còn các khu khác cũng thường. Còn thành phố Vinh là cả một bông hoa ánh sáng rực rỡ muôn màu tỏa sáng khắp thành phố, chỉ có Đại học Vinh là vẫn trầm mặc, lắng đọng, hiền triết như xưa. Mặc dù ông Cầu đã phân công người đón và đích danh ông ra đón, nhưng chúng tôi vẫn bị lạc như thường. Chính cái sự bị lạc, phải hỏi đường mới thấy người Nghệ thật đàng hoàng, thân thương thấm đẫm chất nhân văn của một vùng đất nhiều chữ! Tôi hỏi mấy chị trung tuổi, vài cô gái trẻ đường về Nhà khách UBND tỉnh. Tất cả họ đều nói chữ DẠ đầu tiên, rồi đưa tay chỉ, bác rẽ lối này, hay bác đi tiếp đường kia là đến. Rồi lại dạ, bác đi ạ! Ở Hà Nội, nếu ai đó phải hỏi đường, chắc chắn sẽ nhận được những câu giúp đỡ như: đi tiếp, rẽ… đi nữa…, hỏi lắm thế… đi tiếp rồi hỏi! Hoặc không biết !!!

Tôi đồ rằng, chính Thi Hào Nguyễn Du đã khai sinh ra chữ DẠ và để lại cho người Việt chúng ta dùng làm khẩu ngữ. Đặc biệt đối với  phụ nữ Nghệ Tĩnh thì chữ dạ là câu mở đầu giao tiếp rất thông dụng, nó thân thương, ngọt ngào hơn hẳn các vị nam giới khi dùng.

Từ mờ sáng hôm sau 16/1, các anh Bùi Văn Thuyên và Bùi Văn Khoa, Văn phòng họ Bùi Nghệ An đã đến tận Nhà khách đón chúng tôi đi cùng với Đoàn đại biểu họ Bùi tỉnh, do ông Bùi Xuân Lương, Chủ tịch BCH dần đầu về Đô Lương dự Đại hội họ. Con đường qua Nam Đàn thoáng rộng, phẳng lì, hai bên đường là những khu công nghiệp khá lớn, những nhà dân xây theo kiểu biệt thự ẩn mình bên những rặng cây cổ thụ, nhìn ra cánh đồng ngô lúa xanh rờn mát mắt. Đi Nam Đàn về quê Bác thân thương, bao giờ con cũng có cảm giác đặc biệt, làm con bâng khuâng tưởng nhớ tới người, biết đâu đó trên chính con đường lầm lụi ngày xưa này, khi Người về thăm quê, nay còn lưu dấu đâu đó bước chân của Người, mà hôm nay con được đi trên con đường ấy, theo mong ước của Người là “ Xây dựng đất nước ta đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”!

Gần 50 năm sau, tính từ năm 1968 của thế kỷ trước, hôm nay tôi lại được đặt bước chân đầu tiên sau thời bom đạn tàn khốc, lên mảnh đất này. Đô Lương giờ đã đổi khác hoàn toàn, dấu vết tàn phá tới cùng kiệt của cuộc chiến tranh với Không quân Mỹ đã không còn. Thay vào đó là một Đô Lương mới, Đô Lương đang xây dựng, phát triển và hội nhập. Khu thị trấn được quy hoạch đẹp, hiện đại, những dãy nhà cao tầng, nhà cơ quan huyện, khu dân nhà cửa đàng hoàng, hàng quán sầm uất, cách sống phố thị đã hiện hữu, hứa hẹn một đời sống đổi thay, ngày càng sung túc. Tôi cố hình dung ra khu Truông Bồn, Phương Tích, Đồi Rạng, nơi Tiểu đoàn tên lửa 73 Anh Hùng chúng tôi đặt trận địa tháng 8 năm 1968. Tại đây chúng tôi đã đánh nhiều trận, tiêu diệt 9 máy bay Mỹ, hầu hết là rơi tại chỗ và máu đồng đội chúng tôi đã đổ trên mảnh đất này. Ngày ấy Mỹ gọi Truông Bồn, Phương Tích là vùng cán xoong, là cái yết hầu của miền Bắc vận chuyển lương thưc, thực phẩm và vũ khí trang bị cho bộ đội ta ở chiến trường miền Nam. Mỹ tuyên bố đó là cửa tử và chúng quyết định dùng đòn chiến thuật triệt để đánh phá ngăn chặn. Ban đầu máy bay Mỹ đã giành được những lợi thế nhất định, do bay từ Hạm Đội Bảy từ biển vào đánh phá ở cự ly gần và thoát ra nhanh chóng. Vì vậy trên bầu trời Đô Lương lúc đó không lúc nào ngớt tiếng máy bay gầm rú, bom đạn rung chuyển, mặt đất như chảo lửa bị thiêu đốt suốt ngay đêm. Các loại bom thi nhau giội xuống dày đặc như mặt sàng kéo dài cả năm trời, cày xới từng mét đường lớp mới chồng lên lớp cũ, ác liệt nổi tiếng nhất vùng tuyến lửa A2. Đồng đội tôi và các anh, các chị Thanh niên xung phong, Thanh niên hỏa tuyến, bộ đội địa phương đã ngã xuống vì con đường, vì những chuyến xe chở hàng ra mặt trận. Máu của họ trộn lửa, trộn đất, trộn phù sa, trộn nước của dòng sông Lam gầm lên như ngọn roi Phù Đổng quất mạnh về phía quân thù. Giặc đâu chỉ có đánh phá ban ngày, ban đêm pháo sang rực trời, soi tìm từng chiếc xe chở hàng ra mặt trận, chúng hoành hoành dữ dội đến ngông cuồng. Chúng tôi từ Hải Phòng vào cùng với 4 Tiểu đoàn Tên lửa khác, đã bất ngờ đồng loạt đánh trận đầu tiên tiêu diệt 9 máy bay Mỹ chỉ trong vòng 3 phút, trong đó có chiếc máy bay Mỹ thứ 3000 bị tiêu diệt. Các trận địa pháo Phòng Không được Tên lửa hỗ trợ đã đánh nhiều trận tiêu diệt lớn, có ngày bắn rơi 5,6 máy bay, Không quân Mỹ ngấm đòn khựng lại, tìm cách đánh mới. Cứ như thế, lần lượt bộ đội Tên lửa và Pháo cao xạ, cùng quân và dân Đô Lương đã đánh bại hoàn toàn ý đồ đen tối của Mỹ, giành lại thế chủ động trên vùng Trung Bồn, Phương Tích, kết thúc những ngày ác liệt trên chiến trường A2. Nay có dịp qua đây, nhìn Tượng Đài chiến thắng trang nghiêm giữa màu xanh của núi rừng, những ngôi mộ của đồng đội nằm im lìm giữa trời xanh mây trắng, lòng không khỏi bùi ngùi thương nhớ các anh. Thưa hương linh các anh, các chị! đất nước đã qua thời ly loạn, hòa bình đã thắm lại trên non sông đất nước ta.

Tôi lần giở trang sử của Tổ quốc, nếu là ba trang, thì hai trang là chống giặc. Mọi thời đại, mọi vương triều đều thế, nên khi tổ quốc cần, các anh đã lấy thân mình che cho Tổ quốc, đó là sự hy sinh cần thiết như bao người đã ngã xuống, cho dân tộc mãi trường tồn. Lịch sử đất nước mình xưa nay, bao giờ cũng đặt lòng biết ơn, kính ngưỡng đối với những người đã hy sinh cho non sông đất nước lên trên hết mọi sự biết ơn. Tôi và các anh chị, chúng ta đã một thời uống nước dòng Lam, thở khí trời Truông Bồn, Phương Tích. Con sông Lam là dòng sông mẹ cửa xứ Nghệ. Sông hội nguồn từ dãy Trường Sơn cuồn cuộn đổ về, nó mang cả linh khí thiêng liêng vần vũ của núi rừng đại ngàn, của trời đất tụ lại nơi dòng sông, rồi từ đó ngưng tụ bồi đắp sản sinh ra biết bao anh hùng hào kiệt ở mọi thời đại cho non sông đất Việt chúng ta. Hương linh các anh chị, những con của ưu tú của thời đại Hồ Chí Minh nằm lại đất này, là nằm giữa lòng kính cẩn, sự  ngưỡng mộ của muôn đời con cháu mai sau, của dòng Lam trong mát và hào khí, như câu Ví dặm của đất này hát mãi không thôi!

Đại hội họ Bùi huyện Đô Lương khai mạc tại Hội trường cơ quan huyện, được trang trí đẹp, nghiêm túc toát lên tinh thần đặc thù của  Đại hội họ tộc. Hầu hết số đại biểu được triệu tập đã có mặt đông đủ. Khách mời là đoàn đại biểu của các họ bạn, các đoàn thể, đoàn đại biểu họ Bùi tỉnh Bùi Nghệ An, thành phố Vinh và họ Bùi các huyện, trong đó có nhiều cụ tuổi ngoại 90 đã phải dùng gậy, hoặc con cháu dìu cũng về dự trong niềm vui hân hoan phấn khởi chào đón của chủ, khách. Dưới sự điều hành của Đoàn chủ tịch, sau 3 giờ  làm việc khẩn trương, Đại hội đã thảo luận và nhất trí tuyệt đối thông qua các Văn kiện của Đại hội. Đại hội đã nhất trí cao, bầu ra Ban chấp hành Cộng đồng họ Bùi huyện Đô Lương nhiệm kỳ 2016 – 2021, gồm 22 vị do ông Bùi Hữu Mão làm Chủ Tịch và bầu Hội đồng Trưởng lão, bầu Ban kiểm tra theo Quy chế và Điều lệ. Với kết quả trọn vẹn này, ông Bùi Xuân Lương, Chủ tich BCH họ Bùi Tỉnh đã trao Quyết định Công nhận BCHCĐHB huyện Đô Lương là một thành viên trong tổ chức của Cộng đồng họ Bùi Nghệ An.

Thành công của Đại hội đã mang ý nghĩa lịch sử của dòng họ đối với người họ Bùi Đô Lương. Vì đây là lần đầu tiên, với trách nhiệm của các vị đại biểu, đại diện cho chi họ mình về Đại hội để quyết định một vấn đề hệ trọng là: Từ nay dòng họ Bùi Đô Lương có một tổ chức họ tộc mới. Tổ chức đó hoạt động theo Quy chế và Điều lệ đã được Đại hội lần thứ nhất biểu quyết thông qua, theo phương châm: Họ Bùi Đô Lương – Đoàn kết – Tương trợ -  Phát triển, mục tiêu là tìm về cội nguồn, tôn vinh tổ tiên, đông viên cháu, hướng đến tương lai. Chính mục tiêu và phương châm này đã ghi dấu ấn trách nhiệm cho những người đảm trách việc họ hôm nay, đồng thời cũng là thông điệp cho con cháu mai sau, rằng Đại hội một của họ Bùi Đô Lương là Đại hội mở ra một thời kỳ mới, thời kỳ anh em máu mủ kết nối buồn vui chia sẻ một nhà. Để cùng có nghĩa vụ xây đắp cho dòng tộc Bùi là một dòng tộc quý hiển như sử sách nước nhà đã ghi nhận. Có thể nói thành công của Đại hội họ Bùi Đô Lương là trọn vẹn. Kết quả ấy đạt được, trước hết là do công tác chuẩn bị của BLLLT chu đáo, kỹ càng, tỷ mỷ, liên lạc kết nói tốt với các vị đứng đầu các họ Bùi ở nhiều xã trong huyện. Mặt khác phải nói tới sự quan tâm chỉ đạo rất sát sao của BCHHB tỉnh. Tôi được biết, đối với các vị lãnh đạo họ Bùi tỉnh là, tích cực tuyên truyền vận động tới cơ sở, nơi nào khó khăn sẽ cử người trực tiếp xuống nghe và tìm cách tháo gỡ. Với cách làm này, cho đến nay theo ông Lương họ Bùi các huyện đồng bằng ven biển và trung du đã đại hội đạt chuẩn gần 100% (Riêng huyện Quỳnh Lưu đã đại hội nhiệm kỳ II). Ngay như Đô Lương, ông Cầu cũng theo rất sát, như Lô gô họ, bài Quốc ca, Họ ca cũng được ông Cầu đích thân mang từ Vinh xuống đúng hợp đồng.

Đại hội đã kết thúc, khách đã ra về! Nhưng chúng tôi chẳng thể nào về ngay được, dùng dằng bịn rịn, những cái bắt tay xiết chặt, nhưng ôm hôn tạm biệt, những lời hò hẹn dặn dò, những cảm thông khi biết chúng tôi còn phải đi đường xa dặm thẳm… Tất cả là tình anh em đồng tộc, là máu mủ ngọn nguồn mới có sự cảm thông chân thành, yêu thương đến thế. Những tấm lòng hào hiệp của người anh em dành tặng cho nhau, dù mới gặp lần đầu. Ôi dòng họ như, cây nghìn cành vốn một gốc, như sông dài muôn nhánh xuất cùng ngồn! Qua lời kết này, cho phép tôi xin cảm ơn tất cả sự đón tiếp chu đáo nhiệt thành ở mọi nơi, xin cảm ơn Đại hội đã dành cho tôi ít phút để được thưa chuyện với bà con mình, với các vị quan khách kính mến. Cám ơn nhiều lắm, trân trọng và ghi nhớ nhiều!

Cùng xem một số hình ảnh tại Đại hội họ Bùi Đô Lương:





































































Bài: Bùi Hoa Nam
Ảnh: Bùi Trọng Cầu
 Bản in  Lên đầu trang

- Họ Bùi quê tôi (27/06/2017)
- Cần lắm những tấm lòng (05/12/2016)
- Mừng họ Bùi đón bằng di tích Đoan Quận công Bùi Thế Đạt (26/02/2016)
- Mưa trắng cờ lau (14/01/2016)
- Tản mạn lễ Đông Chí (14/01/2016)
- Ghi chép tìm mộ liệt sĩ nhân dịp kỷ niệm Ngày thương binh liệt sĩ 27/07/2015 (21/07/2015)
- Bài viết kỷ niệm ngày 30/04: Nghĩa tình đồng đội (28/04/2015)
- Bài viết kỷ niệm ngày 30/04: Một đêm không ngủ (28/04/2015)
- Nghĩ vặt về Văn hóa - Kỳ 1: Chuyện vui ngày tết (14/02/2015)
- Tôi đi nhận họ - Tùy bút Bùi Hoa Nam (23/01/2015)
TÌM KIẾM BÀI VIẾT
THƯ VIỆN ẢNH
           Việc họ xưa & nay
 Văn hóa dòng họ: Diện mạo và hướng đi
 Văn hóa dòng họ và dòng họ văn hóa
 Vai trò tộc trưởng xưa và nay khác nhau như thế nào?
 Nguyên tắc cúng, khấn, vái, lạy
 Gia phả và nhà thờ họ
           Truyền thống văn hóa
 Bàn về cách xưng hô trong gia đình
 Đám giỗ có vị trí quan trọng trong việc thờ cúng tổ tiên
 Để gia phả trở thành nhân tố tích cực trong việc phát huy truyền thống văn hóa dân tộc Việt Nam
 Gia phong xứ Nghệ
 Gia đình, dòng họ - những vấn đề cơ bản của văn hoá làng, xã Việt Nam
           Làng quê Việt Nam
 Trò vui dân gian ngày xuân thuở xưa và ý nghĩa nhân văn của nó
 Việc làng nước ngày xưa
 Cổng làng - hồn Việt xưa nay vương vấn...
 Đình làng - gương mặt kiến trúc cổ Việt Nam
 Kiến trúc làng Việt Nam
TRANG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ BAN LIÊN LẠC HỌ BÙI NGHỆ AN
Email :
hobuinghean@gmail.com - Website : www.hobuinghean.com.vn
Trưởng ban liên lạc : Bùi Xuân Lương - Điện thoại : 0945.912.618
Phụ trách nội dung : Bùi Chí Nhân - Điện thoại : 0915.555.977

du học nhật bản tại tp vinh học tiếng nhật tại tp vinh du học nhật bản tại nghệ an học tiếng nhật tại nghệ an